LÍNH SƯ 2 CÓ LỆNH LÀ ĐI, ĐÃ ĐI LÀ ĐÉN, ĐÃ ĐÁNH LÀ THẮNG

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Nổi lửa lên em

ƯỚC MƠ TRONG ĐÊM

 Photobucket

 

Đêm yên tĩnh là đêm nhiều nỗi nhớ
Đêm chuyển rung là đêm ở chiến trường
Đêm không sao, giăng đầy mơ ước…
Xích xe tăng nghiến nát tiếng bom rơi !

Gió cứ bay bay
vành mũ tai bèo như bàn tay áp lên vầng trán
nhưng đêm không thao thức bồn chồn…
Ta chỉ muốn đuổi giặc (như đã từng đuổi giặc) với hai bàn chân trần
Để cảm nhận rõ hơn đất quê hương mình đang rực cháy
Nhưng từ phút này đây, cả binh đoàn xáp trận
Bằng cả xe tăng, đại bác… hợp thành !

Những quả bom lade, bảy tấn,
Những pháo đài bay, siêu âm
Kẻ thù đã biết dùng cho cuộc chiến tranh hủy diệt
Thì lẽ nào chúng nó lại không biết dùng cho một cuộc tháo thân, trốn chạy
Cuộc tháo thân trốn chạy của bóng tối và đêm đen..
Ta cần hiện ra giữa ban ngày, là ánh sáng của mặt trời chói lọi..!

Đêm nay ra trận
Ôm khẩu AK và áp mình lên thành xe tăng đẫm ướt
ta chẳng còn nghe những tiếng thét xung phong bằng lời
nhanh hơn, nhiều hơn là sức nén lao qua họng pháo
mặt trận dồn lên phút chót chuyển rung.

Có điều lạ hơn
Sáp trận rồi mà lòng ai cũng thật thanh thản quá
Dẫu bom cứ rơi
Dẫu ý nghĩ cứ nhấp nhô về một ngày mai
Đất nước mình sẽ dõi vào những ngân hà, vũ trụ…
tìm ở trong đó
một tốc độ lớn hơn ánh sáng mặt trời
Cho hạnh phúc sinh sôi theo chiều dài mơ ước…

Gió cứ bay bay…
vành mũ tai bèo áp lên vầng trán
Những chớp lóe, bom rơi cũng không kịp đọng thành một nỗi cỏn con lưu trong tâm trí
mắt như muốn xé toạc màn đêm phía trước
Chờ một tín hiệu đỏ vút ngang trời
Cho những trận đánh giáp lá cà, đạp lên xác thù truy kích
Một tín hiệu của ngày vui hạnh phúc
sau tín hiệu tấn công..

Rồi mai sau, đời sẽ còn nhiều điều vui hơn
Nhưng những đêm truy kích giặc thù này với bốn bề bom rơi lửa cháy
Sẽ trở thành đêm nhiều nỗi nhớ không quên
Và ước mơ cũng từ đó sáng bừng lên !



TG: Kiều Anh Hương

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

Chiến dịch Nông Sơn - Trung Phước

Ảnh chỉ mang tính minh họa


Nông Sơn - Trung Phước là một trong 3 “khu chiến” trong chiến dịch Thu - 1974. Chiến dịch diễn ra trên một trận địa có diện rộng vùng đồi núi tây Quảng Nam, từ Hòn Chiêng (Quế Sơn), đến An Hòa - Đức Dục (Duy Xuyên); từ Nông Sơn-Trung Phước của Quảng Nam kéo ra đến Thượng Đức (Đại Lộc) của Quảng Đà. Chiến dịch này nhằm tiêu diệt các căn cứ địch chốt sâu trong vùng giải phóng của ta ở Nông Sơn và Thượng Đức, câu chủ lực địch ra ứng cứu giải vây để ta có thể tiêu diệt, mở rộng và củng cố vùng giải phóng, uy hiếp căn cứ quân sự liên hợp Đà Nẵng của địch từ phía tây nam.

Căn cứ Nông Sơn chốt chặn trên một đồi cao 298 mét bên bờ sông Thu Bồn. Nơi đây có mỏ than Nông Sơn được khai thác từ thời thuộc Pháp. Phía nam sông Thu Bồn là núi Cà Tang cao 462 mét, luôn có một trung đội địch từ Nông Sơn điều sang cảnh giới cho cả vùng rộng lớn hai bên bờ sông Thu Bồn từ Thạch Bích xuống đến quận Đức Dục. Cứ điểm chốt giữa vùng giải phóng của ta, địch gây nên rất nhiều khó khăn và gieo rắc không biết bao nhiêu tội ác với nhân dân vùng giải phóng Hiệp Đức - Quế Sơn.

Tham gia ở khu chiến này có Sư đoàn 2 bộ binh do sư trưởng Nguyễn Chơn chỉ huy, có Trung đoàn pháo binh 572, Trung đoàn pháo cao xạ 573. Ngoài các hoạt động phối hợp chiến trường, lực lượng của tỉnh Quảng Nam có nhiệm vụ cùng bộ đội công binh mở con đường chạy ven dưới chân các chốt điểm của địch ở Hòn Chiêng, Động Mông, Đá Hàm.

Công binh Sư đoàn 2 có xe cơ giới cùng lực lượng của các Ban giao thông và nhân dân ngày đêm ban xúc, ủi đất đắp đường. Đường thông đến đâu thì hàng vận chuyển đến đó. Để che mắt địch, ta đưa một vài xe máy cày cày xới trên cánh đồng Sơn Khánh. Tiếng xe cày nổ ầm ầm hòa trong tiếng xe ô tô vận chuyển vũ khí rùng rùng vang động núi đồi làm cho dân trong vùng vui mừng và hy vọng một trận đánh lớn sắp diễn ra.

Phục vụ chiến dịch, Tỉnh ủy Quảng Nam đã huy động 460 cán bộ các ban ngành, đoàn thể tham gia. Đồng chí Hoàng Minh Thắng, Bí thư Tỉnh ủy phụ trách chung, đồng chí Đỗ Thế Chấp lúc bấy giờ là Phó Bí thư Tỉnh ủy phụ trách học tập các chính sách của Đảng và Mặt trận để chuẩn bị tiếp quản Nông Sơn -Trung Phước. Cùng với tinh thần tiếp quản, đón tiếp dân xây dựng vùng giải phóng, Ban giao bưu của tỉnh chuyển Trạm Trà Linh xuống Thạch Bích, hình thành một tuyến đường giao liên mới từ Sơn Phúc đi Thạch Bích, rút ngắn đoạn đường, không phải mất 2 giờ đồng hồ đi thuyền trên sông Thu Bồn.

Thời gian đó, cán bộ Quảng Nam, Quảng Đà, thỉnh thoảng không phải xuống Phú Diên, Đồng Lùng lấy gạo mà đi ngược lên bến Trà Linh - Tân An gùi gạo về ăn. Mỗi chuyến đi, anh chị em còn được ăn những chiếc bánh B1, B2 của Trung Quốc viện trợ. Xe ô tô chạy giữa ban ngày không ngụy trang, thỉnh thoảng dừng lại một trạm đổ xuống mấy bao gạo trắng phân phát cho dân bám trụ. Từ những chuyến xe như thế bộ đội ta đưa được hàng trăm tấn vũ khí, lương thực vào tận khu chiến mà địch không hay biết.

Sáng 17-7-1974, trong lúc quân ta đang triển khai chiếm lĩnh trận địa thì địch đưa Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 56 thuộc Sư đoàn 3 ngụy lên thay cho Tiểu đoàn biệt động 78. Theo kế hoạch quân ta nổ súng đánh địch ở vòng ngoài, nhưng đến tối 17-7, hai tiểu đoàn địch chưa bàn giao xong, lực lượng địch ở Nông Sơn tăng gấp đôi. 18 giờ, qua điện thoại trực tiếp, Bí thư Khu ủy kiêm Chính ủy Quân khu V Võ Chí Công gọi điện cho Sư đoàn trưởng Nguyễn Chơn hỏi địch tăng thêm một tiểu đoàn, quyết tâm của sư đoàn có thay đổi gì không? Sư đoàn trưởng Nguyễn Chơn trả lời, sư đoàn vẫn giữ nguyên quyết tâm. Địch tăng quân chỉ có khác là, đáng lẽ một hố chiến đấu diệt một tên địch thì bây giờ là hai tên. Địch càng đông càng dễ rối loạn. Tư lệnh và Chính ủy sư đoàn nhận định và quyết tâm, xem đây là lúc kẻ đi chưa thoát, kẻ đến chưa tường, là cơ hội đánh thắng địch. Song Sư trưởng Sư 2 vẫn lệnh cho Trung đoàn 38 điều một Tiểu đoàn dự bị cho trung đoàn 31 và giao khu mỏ than Nông Sơn cho lực lượng địa phương Quảng Nam đảm trách.

0 giờ 15 phút ngày 18-7, ta nổ súng diệt chốt điềm Cà Tang. Đến 6 giờ sáng ngày 18-7, ta đã quét sạch hệ thống chốt của bảo an, dân vệ, tề điệp. 16 giờ cùng ngày, tất cả các trận địa pháo của ta lại dồn dập nã đạn  vào cứ điểm địch. 16 giờ 30 phút, bộ binh xung phong tấn công vào chiếm lĩnh mục tiêu. 17 giờ 5 phút ngày 18-7-1974, lá cờ chiến thắng của Sư đoàn 2 giao cho Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 31 được cắm trên nắp hầm chỉ huy cao điểm Nông Sơn. Hai tiểu đoàn quân ngụy bị tiêu diệt hoàn toàn, ngoài số bị giết, phần lớn bị ta bắt làm tù binh.

 Nguồn : Hồ Duy Lệ

Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

CÁC ĐẠI TƯỚNG QĐNDVN



Võ Nguyên Giáp, nguyên Phó Thủ tướng
quê quán: tỉnh Quảng Bình. Phong 1948

Daituong Nguyen Chi Thanh.jpg
Nguyễn Chí Thanh - Nguyên Chủ nhiệm  TC CT
 quê Thừa Thiên - Huế, phong 1959
                                                                                                                          
Văn Tiến Dũng - Nguyên Bộ trưởng Quốc phòng








Hoàng Văn Thái, nguyên Thứ trưởng Bộ  QP
nguyên TTMT, quê Thái Bình - phong năm 1980

 Lê Trọng Tấn, nguyên Tổng Tham mưu trưởng
quê Hà Tây - Hà Nội, phong  1984
     
Nguyễn Quyết, nguyên Phó chủ tịch nước
nguyên Chủ nhiệm Tổng cục CT - quê Hưng yên
                           
Đoàn Khuê, nguyên Bộ trưởng Quốc phòng
quê Quảng Trị, phong 1990

  Phạm Văn Trà - Nguyên Bộ trưởng Quốc phòng
quê Bắc Ninh, phong 2003

                                                   
Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Quốc phòng
quê  Mê Linh . Hà Nội,  phong 6. 7. 2007
                                                             
Lê Văn Dũng, nguyên Chủ nhiệm TC Chính trị
quê Gồng Trôm - Bến Tre, phong  6. 7. 2007
                                                        
Nguồn : Phong vũ              

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Thư gửi mẹ

Mẹ ơi, có thể trong cuộc chiến đấu này
Con sẽ ngã xuống
Ngã xuống bình thường
Như bao đồng đội của con
Để mái nhà gianh mẹ được yên ả
Dưới sắc nắng vàng...

Và, có thể là, sáng mai bừng mắt ra
Mẹ sẽ nhận về một tờ giấy
Như nhiều bà mẹ ở làng
Tờ giấy mỏng manh
Nhưng lại nặng hơn ngàn tấn bom
Trút xuống tuổi già của mẹ
Cho dù thế, mẹ cũng đừng khóc nhé
Con không chết đâu

Xin mẹ cứ đọc Kiều
Cho căn nhà trở lại yên tĩnh
Dưới bóng cây bảng lảng hoàng hôn
Xin mẹ cứ ngồi tựa cửa chờ con
Như những ngày xưa
Mỗi chiều đi học về
Và mẹ lại lắng nghe
Tiếng bước chân bầy trẻ nhỏ
Chúng ôm sách, bá vai nhau, rúc rích cười
đi ngang qua cửa sổ
Đi ngang qua chiều
Yên tĩnh

Và đêm xuống
Đầy nhà
Đầy vườn
Đầy cả bầu trời...
Đêm ấm áp và mượt như lụa
Xin mẹ đừng khép cửa
Để gió vào
Gió hát trong căn nhà của mẹ
Những khao khát của trời mây
Và mẹ sẽ thiếp đi lúc nào không hay
Đến nỗi mẹ chẳng biết được
Thằng con trai mẹ về
Trong làn gió mát
Làn gió đã đi khắp trái đất
Hát ru những bà mẹ không con...

Trần Đăng Khoa

Cô gái Pa Ko

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Chiến dịch Đắk Tô



Đội hình xe tăng ta vận động tiến công vào Đắc Tô-Tân Cảnh năm 1972. Ảnh tư liệu.



Chiến dịch Đắk Tô, thường được biết đến là trận Trận Đắk Tô - Tân Cảnh là trận đánh mở màn cho Chiến dịch Bắc Tây Nguyên 1972 của Quân đội Nhân dân Việt Nam, diễn ra từ ngày 23 tháng 4 đến ngày 24 tháng 4 năm 1972 trên địa bàn Đắk TôTân Cảnh thuộc tỉnh Kon Tum.

Bối cảnh

Đăk Tô - Tân Cảnh vốn là căn cứ quân sự mạnh nhất của Quân lực Việt Nam Cộng hòa ở Bắc Tây Nguyên. Đầu năm 1972, ở đây có 28 tiểu đoàn bộ binh, 6 tiểu doàn pháo binh và 4 tiểu đoàn thiết giáp. Phần lớn lực lượng được bố trí ở dãy cao điểm phía Tây sông Pôkô, hình thành tuyến phòng ngự lâm thời từ xa bảo vệ thị xã Kon Tum. Cụ thể gồm các đơn vị: Sư đoàn 22, Lữ đoàn Dù 2, một liên đoàn Biệt động quân cùng các chi đoàn xe tăng, pháo, không quân chiến thuật. Ngoài ra còn có sự yểm trợ bằng B-52 của Hoa Kỳ.
Về phía Quân đội Nhân dân Việt Nam, để thực hiện Chiến dịch Bắc Tây Nguyên, Thiếu tướng Hoàng Minh Thảo, Tư lệnh Mặt trận B3, đã điều động binh lực của 2 sư đoàn là Sư đoàn 320 (gồm 3 Trung đoàn 52, 64 và 48) và Sư đoàn 2 (gồm 2 Trung đoàn 1 và 141), 4 trung đoàn bộ binh độc lập (66, 95, 28 và 24), Trung đoàn đặc công 400, 2 trung đoàn pháo binh, 1 tiểu đoàn xe tăng và 6 tiểu đoàn pháo phòng không. Ngoài ra còn có sự tham gia của các lực lượng vũ trang tại địa phương. Tổng binh lực tham gia khoảng 20.000 người. Riêng tại mặt trận Đắk Tô - Tân Cảnh, lực lượng gồm các đơn vị: Trung đoàn 28, Trung đoàn 66, Trung đoàn 95, Trung đoàn 24B (Sư đoàn 10 sau này) phối hợp với bộ đội địa phương tỉnh Kon Tum do Phó tư lệnh mặt trân Tây Nguyên Nguyễn Mạnh Quân trực tiếp chỉ huy.

Diễn biến

Đúng 15 giờ ngày 23 tháng 4 năm 1972, pháo binh QĐNDVN nã đạn dồn dập vào căn cứ Tân Cảnh, cứ điểm mạnh nhất của QLVNCH. Vào lúc 1 giờ sáng ngày 24 tháng 4 năm 1972, xe tăng T-54 xông thẳng qua thị trấn Tân Cảnh, lao lên mở cửa phía Đông căn cứ Tân Cảnh. Chớp thời cơ đối phương hoảng loạn, Tiểu đoàn 9 của Quân Giải phóng cùng đội công tác tỉnh Kon Tum kêu gọi nhân dân nổi dậy. Cho đến 5 giờ 55 phút ngày 24 tháng 4 năm 1972, QĐNDVN đã chiếm được thị trấn Tân Cảnh. Lúc này cuộc chiến đấu ở căn cứ E42 Tân Cảnh diễn ra dữ dội. Một mình chiếc xe tăng T-54 mang số hiệu 377 của QĐNDVN đã tiêu diệt 7 xe tăng địch trước khi bị QLVNCH bắn cháy bằng súng chống tăng. QĐNDVN dần dần làm chủ tình hình. Đến lúc 11 giờ trưa ngày 24 tháng 4 năm 1972, Trung đoàn 66 QĐNDVN đã làm chủ căn cứ Tân Cảnh. Theo phía QĐNDVN, họ bắn rơi 8 máy bay, thu 9 xe tăng, 20 pháo 105 mm, gần 100 xe quân sự, hàng vạn quả pháo và toàn bộ phương tiện chiến tranh của địch, bắt 429 tù binh.
Ngay khi Tân Cảnh sắp bị tiêu diệt, Bộ tư lệnh QĐNDVN mặt trận cánh Đông đã cho pháo binh bắn phá căn cứ Đăk Tô 2 (sân bay Phượng Hoàng). Vào lúc 8 giờ sáng ngày 24 tháng 4 năm 1972, Trung đoàn 1 Sư đoàn 2 đánh thẳng vào sở chỉ huy E47 ngay ở sân bay Phượng Hoàng, 4 xe tăng T-54 và một pháo tự hành cấp tốc rời căn cứ Tân Cảnh chi viện cho mũi tấn công tại căn cứ Đăk Tô 2. Sức kháng cự của E47 nhanh chóng bị đè bẹp, QĐNDVN làm chủ căn cứ Đăk Tô 2.
Cụm phòng ngự mạnh của QLVNCH ở căn cứ Tân Cảnh - Đăk Tô 2 bị tiêu diệt. Đại tá Lê Đức Đạt, Tư lệnh Sư đoàn 22 QLVNCH tử trận, phần còn lại của sư đoàn rút vào rừng tìm đường về Kon Tum. QLVNCH đóng ở các căn cứ Ngok Blêng, Ngok Rinh Rua, Tri Lễ, quận Đăk Tô cũng bắt đầu rút chạy trong hoảng loạn. Một vùng đất từ Diên Bình, qua Tân Cảnh đến Đăk Tô, về Đăk Mốt đã hoàn toàn nằm trong tay QĐNDVN. Tuy nhiên, sau trận đánh bản thân họ cũng bị thiệt hại đáng kể, nhiều xe tăng bị cháy, hậu cần thiếu, đặc biệt là đạn pháo nên 20 ngày sau mới tổ chức tấn công tiếp vào Kon Tum.

Kết quả

Sau khi tiêu diệt cụm phòng ngự Đắk Tô - Tân Cảnh, một căn cứ phòng ngự quy mô sư đoàn của VNCH, QĐNDVN đã làm chủ một vùng tương đối rộng, đồng thời gây ra bầu không khí hoang mang cao độ cho lực lượng phòng ngự ở thị xã Kon Tum. Lúc này, lực lượng VNCH ở thị xã Kon Tum rất mỏng và yếu, trong thị xã chỉ có hai tiểu đoàn chủ lực và một số đơn vị Địa phương quân. Điều này đã tạo điều kiện hết sức thuận lợi cho cuộc tiến công quyết định vào thị xã. Nhưng lúc đó Bộ tư lệnh chiến dịch lại nhận định:
"Tuy địch ở Kon Tum rất hoang mang, sơ hở và mỏng yếu, nhưng ta chưa có đủ điều kiện để phát triển tiến công một cách nhanh chóng, mạnh mẽ vì đường cơ động chưa làm xong, việc bảo đảm cơ sở vật chất và triển khai binh khí kỹ thuật gặp khó khăn, nên quyết định mở đường để vận chuyển vật chất, đồng thời bổ sung cơ sở vật chất cho các đơn vị chuẩn bị tiến công Kon Tum."
Chính do sự chậm trễ này mà QĐNDVN đã đánh mất thời cơ để đánh chiếm thị xã Kon Tum, tạo điều kiện để QLVNCH có thời gian để kịp xốc lại tinh thần và bố trị lại lực lượng phòng ngự. Cuộc tiến công của QĐNDVN vào thị xã Kon Tum sau đó rút cục đã thất bại.

Nguồn : TẠI ĐÂY