LÍNH SƯ 2 CÓ LỆNH LÀ ĐI, ĐÃ ĐI LÀ ĐÉN, ĐÃ ĐÁNH LÀ THẮNG

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

TỔN THẤT LỚN NGÀY 5/12/1967



Thông tin chi tiết hơn về Sự kiện Ban chỉ huy Sư đoàn 2  - Quân khu 5 bị hy sinh do lính Mỹ tập kích ngày 5/12/1967, theo một cuốn sách viết về Thượng tướng Nguyễn Chơn - Nguyên Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2/ Quân khu 5 (Nguồn: facebook bác Hà Tam)

Trong sách về cụ Chơn, trích đoạn bài viết về trận 5/12/1967 này như sau: "Cuối năm 1967, một tổn thất lớn đến với sư đoàn 2. Để chuẩn bị cho chiến dịch Mậu Thân 1968, đoàn cán bộ chủ chốt gồm Bộ chỉ huy sư đoàn, cán bộ đầu ngành của 3 cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần cùng ban chỉ huy 3 trung đoàn được triệu tập về để khảo sát thực địa. trên dải Động Mông- Đá Hàm dựa lưng vào núi Hòn Tàu, sư đoàn trưởng Lê Hữu Trữ ra lệnh cho mọi người phải về đúng vị trí của mình để có thể quan sát rõ cứ điểm Cấm Dơi và quận lỵ Quế Sơn, mục tiêu của sư đoàn cho chiến dịch tới.

 Đoàn cán bộ cùng các trợ lý, các trinh sát vừa nghiên cứu bản đồ, vừa quan sát thực địa suốt buổi sáng. Hai giờ chiều có một máy bay trinh sát Mỹ bay tới. Chiếc máy bay quần nhiều vòng quanh dải Động Mông – Đá Hàm, rồi nó thu hẹp vòng lượn lại. Vài phút sau từ phía đông 4 máy bay lên thẳng vũ trang HU1A ào tới. Chúng dàn hàng ngang bắn trung liên uy hiếp, có ý muốn đổ quân bắt sống cả đoàn cán bộ. Sư đoàn trưởng Trữ ra lệnh chiến đấu. Hỏa lực mạnh nhất của quân ta chỉ đến tiểu liên AK của các đồng chí vệ binh, còn nữa chỉ là súng ngắn. Trận chiến đấu không ngang sức đó kéo dài hai tiếng đồng hồ. Quân Mỹ dùng hỏa lực cày nát ngọn đồi. Quân ta chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.Tổn thất đến với sư đoàn 2 thật to lớn. Sư đoàn trưởng Lê Hữu Trữ, chính ủy sư đoàn Nguyễn Minh Đức, cùng các cán bộ chủ chốt của 3 cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần, các trung đoàn trưởng 31, 21 cùng ban chỉ huy trung đoàn hy sinh. Các chiến sĩ cảnh vệ (vệ binh?), trinh sát chiến đấu ngoan cường để bảo vệ các thủ trưởng thân yêu của mình phần lớn đã ngã xuống trên dải núi này. Ngày nay nhữn người đến Quế Sơn, một địa danh với những chiến công nổi tiếng, từ thị trấn huyện lỵ nhìn dãy Động Mông – Đá Hàm đã phủ cây xanh, ít tai biết được ở đó có một trận đánh bi hùng của sư đoàn trước ngày mở màn chiến dịch Mậu Thân 1968.

Nguyễn Chơn thoát chết là do một sự tình cờ. Buổi sáng anh còn làm việc với sư đoàn trưởng Trữ. Đầu giờ chiều anh được phân công đi chuẩn bị một hướng khác, nơi dự kiến địch sẽ đổ quân phản kích. Sư đoàn trưởng rút ra 200 đồng tiền Sài gòn để anh mua thuốc hút và nói: “Ông về cũng được”. Anh dừng chân ở Sơn Long đang ăn bánh tráng thịt heo ở một nhà cơ sở, thì thấy trực thăng Mỹ bay tới. Đứng nhìn những chiếc máy bay nhào xuống nhả đạn trên đỉnh đồi, nghe những loạt đạn AK bắn trả, anh là người đầu tiên cảm nhận được sâu sắc tổn thất lớn lao mà sư đoàn phải gánh chịu."

Xem thêm  Danh sách cán bộ đã hy sinh : Ở ĐÂY

Nguồn :  kyvatkhangchien.vnweblogs.com

NHỚ VỀ SƯ TRƯỞNG TRƯƠNG HỒNG ANH

 


Đã 40 năm kể từ khi Đại tá Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2 (Quân khu 5) Trương Hồng Anh hy sinh, đồng đội vẫn nhớ đến anh với những ký ức không bao giờ quên...
Trương Hồng Anh sinh năm 1948 ở xã Bình Thuận, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. 16 tuổi nhập ngũ vào Sư đoàn 2. Từng tham gia đánh trận Ba Gia, Vạn Tường, Đồng Dương, Quy Thạch, Nông Sơn, Trung Phước, đường 9 - Nam Lào, giải phóng Đà Nẵng. 22 tuổi là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 90, 29 tuổi là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1 và 35 tuổi là Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2. Chưa đầy 20 năm trong quân ngũ, anh được phong 13 cấp, từ binh nhì đến đại tá, từ chiến sĩ trinh sát đến sư đoàn trưởng. Anh hai lần có mặt ở chiến trường Cam-pu-chia trên cương vị trung đoàn trưởng và sư đoàn trưởng.

Làm chỉ huy khi còn rất trẻ, lại có dáng thư sinh, trắng trẻo, ăn nói nhỏ nhẹ, trang phục chỉn chu, lại hòa đồng với chiến sĩ, nên quanh người sĩ quan họ Trương này có rất nhiều giai thoại. Đó là năm 1970, khi Tiểu đoàn 90 (Trung đoàn 1) đóng quân ở Quế Phong, Hội phụ nữ huyện Quế Sơn, Quảng Nam khi đến thăm đã bán tín bán nghi khi thấy anh Tiểu đoàn trưởng gương mặt còn non hơn chiến sĩ. Năm 1971, nghệ sĩ ngâm thơ Kim Cúc từ Hà Nội vào biểu diễn ở Mặt trận đường 9-Nam Lào, gặp Trương Hồng Anh ở lán trại dã chiến, tưởng là chiến sĩ liên lạc, nhờ ngay: ‘’Em ơi cho chị xin ly nước”. Sau biết người rót nước cho chị rất lễ phép đó là Tiểu đoàn trưởng, chị không khỏi ngỡ ngàng. Đoàn nghệ thuật của Trung ương về biểu diễn mừng thành phố Đà Nẵng giải phóng, đến thăm Trung đoàn Ba Gia, mọi người cứ nhầm Trương Hồng Anh là công vụ, vì không tin một chỉ huy Trung đoàn nổi tiếng lại trẻ như thế.

Khi nói về Trương Hồng Anh, cố Trung tướng Nguyễn Huy Chương, nguyên Phó tư lệnh về Chính trị Quân khu, nguyên Chính ủy Sư đoàn 2 nhận xét: “Đó là một cán bộ còn rất trẻ, thông minh, thực sự có tài chỉ huy, có cách nói năng rành rọt, có sức thuyết phục người khác. Anh nghiên cứu rất kỹ về địch, đánh giá đúng mức, luôn tìm cái yếu của địch để đánh, có khi thay đổi cả một phương án của đơn vị bằng một phương án mới hiệu quả hơn. Giao cho Trương Hồng Anh phụ trách một cánh quân nào đó, chúng tôi rất yên tâm, vì trong mọi tình huống anh có xử trí quyết đoán, táo bạo mà linh hoạt, đã đánh là phải thắng. Tài chỉ huy của Trương Hồng Anh thể hiện rõ rệt trên cương vị Sư đoàn trưởng chỉ huy diễn tập bài chiến thuật “Trung đoàn bộ binh hiệp đồng quân binh chủng, tiến hành tiến công quân địch lâm thời phòng ngự ở địa hình rừng núi”. Cuộc diễn tập đã thành công mỹ mãn, đơn vị đạt loại giỏi. Đồng chí Trung tướng cố vấn Liên Xô (trước đây) theo dõi cuộc diễn tập này đã khen ngợi: “Tôi có thể phát biểu với các đồng chí bằng hai chữ: tuyệt vời. Tôi không ngờ có một Sư đoàn trưởng trẻ lại thông minh đến vậy”.
Thật đáng tiếc, chỉ một năm sau diễn tập, người chỉ huy tài năng đầy triển vọng đã hy sinh. Đây là một tổn thất không chỉ của Quân khu 5 mà của cả quân đội ta.

Đại tá Lê Văn Cúc, nguyên Chính ủy Trung đoàn 1 (Sư đoàn 2) kể: “Tôi biết Trương Hồng Anh khi đang công tác ở Phòng Chính trị sư đoàn. Năm 1978, tôi là Chính ủy còn anh Anh là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1, cùng sát cánh bên nhau ở chiến trường Cam-pu-chia suốt 2 năm. Nhớ trận đầu tiên, trung đoàn ra quân ở Ngã ba Săng-ke. Chiến sĩ ta thương vong nhiều, anh khóc rồi tìm mọi cách tổ chức phản công giành thắng lợi. Điều anh quan tâm đầu tiên là các trận địa pháo. Anh mạnh dạn bố trí khẩu đội ĐKZ nhô ra phía trước ở địa hình có lợi để dễ dàng phát hiện đánh địch và tiêu diệt địch ngay. Tôi nhớ nhất là trận đột phá toàn mặt trận trong đội hình của Quân đoàn 4. Anh bàn dời sở chỉ huy từ phía sau ra phía trước so với trận địa bố trí quân. Đây là phương án táo bạo có phần nguy hiểm, nhưng cái được lớn nhất là quan sát toàn bộ chiến trường, chỉ huy hiệp đồng binh chủng nhanh chóng. Như dự liệu, trận đột phá lần đó, Trung đoàn 1 đã giành thắng lợi giòn giã, là dấu ấn quan trọng để đơn vị được tuyên dương Anh hùng lần thứ 2. Trương Hồng Anh có trí nhớ rất kỳ lạ. Dựa trên bản đồ, anh có thể dẫn Trung đoàn hành quân trong đêm hàng chục cây số mà không bị lạc. Cách làm việc của anh khoa học, có sự chuẩn bị kỹ cho mỗi trận đánh từ con người, phương án, cơ sở chiến trường, đồng thời anh đòi hỏi chỉ huy cấp dưới cũng phải như thế.

Anh rất ít ngủ, đọc sách nhiều, nghiên cứu, ghi chép cẩn thận. Có khi nửa đêm bật dậy để viết vào sổ một ý nghĩ nào đó mới hình thành. Đọc, ghi chép, quan sát, phân tích, sự lao động nghiêm túc này cộng với sự từng trải chiến trường, ý chí quyết tâm cao là bí quyết để Trương Hồng Anh thành công trên cương vị chỉ huy. Trương Hồng Anh sống rất chân tình với đồng đội. Với cấp trên, anh khiêm tốn, lắng nghe, chấp hành nghiêm mệnh lệnh. Với cán bộ dưới quyền, bàn bạc dân chủ, không bao giờ hách dịch, nổi nóng. Với chiến sĩ, hết mực hòa đồng, thương yêu, lo từng bữa ăn, giấc ngủ, chỗ nghỉ ngơi tốt nhất dù là trong chiến tranh nên được mọi người yêu quý, tin tưởng. Khi anh bị thương nặng nằm ở Quân y viện 21 (Mặt trận 579), hàng trăm chiến sĩ đã xung phong truyền máu cho anh. Người lính quân y lâu nay phục vụ anh đã khóc tức tưởi, khi biết thủ trưởng của mình không qua khỏi.

- Chúng tôi có những kỷ niệm đẹp, ấm áp vừa là đồng chí vừa là anh em - Đại tá Nguyễn Đình Ngật xúc động kể - Khi tôi làm Sư đoàn phó về Chính trị thì Trương Hồng Anh làm Sư đoàn trưởng ở chiến trường Cam-pu-chia. Anh rất có bản lĩnh chỉ huy, trình độ tổ chức giỏi. Trong trận đánh vào căn cứ 547, ta và địch giằng co quyết liệt. Đây là căn cứ có 16 vị trí then chốt, với nhiều điểm tựa, cụm điểm tựa, trận địa hỏa lực liên hoàn, lực lượng địch bố trí dày đặc. Chính vì vậy ta đã 4 lần tổ chức tiến công nhưng chưa đạt kết quả như mong muốn. Quan sát trực tiếp những thủ đoạn của địch, Sư đoàn trưởng Trương Hồng Anh ra lệnh cho Trung đoàn pháo binh 368 cơ động 2 khẩu pháo nòng dài 85mm và 4 khẩu pháo phòng không 37mm lên phía đài quan sát thực hiện “bắn xăm” vào các hốc đá, tiêu diệt các hỏa điểm địch. Trận địa pháo 105mm cũng được lệnh phối hợp với pháo của xe tăng bắn cấp tập ghìm đầu địch xuống, tạo điều kiện cho pháo 37mm cơ động. Nhờ cách đánh này, các hỏa điểm địch đã nhanh chóng bị tiêu diệt, căn cứ 547 của địch bị thất thủ. Tuy nhiên, Sư đoàn đã chịu một tổn thất lớn. Ngày 27-3-1984, trên đường đi kiểm tra chiến trường trở về, xe bị mìn của bọn Pôn Pốt cài lại, người chỉ huy Trương Hồng Anh bị thương nặng. Cuộc giành giật sự sống cho anh đã diễn ra khẩn trương, trên huy động cả máy bay trực thăng vận chuyển cấp cứu nhưng anh đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 2-4-1984. Thương nhớ anh, mấy đêm liền tôi thức trắng. Chiếc áo anh tặng vẫn còn đây mà người đồng chí thân thiết đã đi xa.

P/S: Thương tiếc vị sư đoàn trưởng trẻ tuổi tài cao,khi ra đi mới 36 tuổi...Anh là 1 trong hai sư đoàn trưởng trẻ nhất Việt Nam lúc bấy giờ.Chúng tôi thế hệ trẻ ngày nay vô cùng biết ơn sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh.Kỷ Xin được thắp 1 nén hương thơm kính cẩn lên các anh hùng liệt sĩ,cầu mong hương hồn các chú,các anh,các bác phù hộ cho đất nước bình an và xin hãy tin tưởng vào thế hệ trẻ hôm nay đang tiếp bước cha anh giữ vững lời thề "Sẵn sàng chiến đấu hi sinh vì Độc lập,Tự do của Tổ Quốc"

Nguồn : Nông Sơn tin tức

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

MỜI HỌP MĂT



THÔNG BÁO

8h30 ngày 18 tháng 10 năn 2015
Tại Hội trường BTLThủ Đô 
Đ/C : số 8 đường Phạm Hùng
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập sư đoàn II. 
( 20/10/1965- 20/10/2015)
Những ai đã từng là CB, Chiến sĩ. sư đoàn II  hãy về chung vui

TÌM MỘ LIỆT SĨ



Kính chào các ông,các bác,
cháu là Trần Thanh Phương-cháu nội của liệt sĩ Trần Hồ Luận.
Ông cháu chiến đấu và hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau bao nhiêu năm tìm kiếm mộ ông ở Quảng Trị không thấy, mới đây gia đình cháu xin được bản trích lục thông tin thì biết chính xác ông được mai táng ban đầu ở thôn 4, Phước Hà, Tiên Phước, Quảng Nam.
Gia đình cháu đã vào tìm ông. Thế nhưng trong nghĩa trang xã không có ngôi mộ nào mang tên ông cháu, và ở đây có tới 200 ngôi mộ vô danh.
Anh trai cháu nhờ người dẫn tới nơi ông chiến đấu thì theo năm tháng nơi đây chỉ là rừng núi mênh mông. Gia đình cháu bấy lâu nay rất đau lòng vì chưa tìm thấy hài cốt của ông để phúng viếng và hương khói.
Nay cháu vi
ết tin này kính nhờ các ông, các bác nhất là đồng đội của ông cháu tại D60, E1, F2, QK5 những năm 1967 có thông tin về hoàn cảnh qua đời và thông  tin về nơi chôn cất ông cháu thì báo tin giúp gia đình cháu theo số điện thoại 0937410854.
 Gia đình cháu xin cảm ơn và hậu tạ.

Dưới đây là bản trích lục thông tin của ông nội cháu: 
Họ và tên: Trần Hồ Luận
Sinh năm 1930
Nguyên quán Trung Tiến- Đức Trung- Đức Thọ-Hà Tĩnh
Nhập ngũ: 2/1950
Đơn vị hi sinh: D60, E1, F2, QK5 
Cấp bậc, chức vụ khi hi sinh: Thiếu uý-C viên
Ngày hi sinh: 19/6/1967
Nơi hy sinh: Trận 4 thôn Phước Hà-Quảng Nam
Nơi an táng ban đầu: Thôn 4 Phước Hà-Tiên Phước- Quảng Nam

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015

Đăng lại bài viết sau ngày 27/7/2009



Năm 1975 khi giám định thương tật họ xếp 25 % , mấy người xui đừng nhận, thế rồi trước khi có chuyến đi học xa dài ngày, đành ký vĩnh viễn .  

Thời bao cấp khối người đã dùng cái thẻ đó như một thứ bùa để có được một chút lợi dù chỉ là rất nhỏ, thẻ TB còn có một tên nữa” Thẻ chen ngang “
Cho đến hiện nay vẫn không ít người đã núp danh “ Có công “ để làm những điều chướng tai gai mắt, đơn cử như chiếc xe treo cái hình huy hiệu TB to đùng ngông nghênh trên đường kia có phải là thương binh chính hiệu không nữa, người lính dám đối diện với cái chết không thể hành động như kẻ ăn xin được.

Những năm trước đất nước còn nghèo trợ cấp TB cũng không đáng là bao. Năm 1984 sau khi đi học về, đến phòng TBXH xin truy lĩnh số tiền trợ cấp gần 9 năm chưa nhận chỉ đủ đủ mời ba người bạn nhậu một chầu tại quán bia hơi “ Cổ Tân “ .Tiền trợ cấp hàng tháng tăng theo lương cơ bản của NN , gần đây đủ đong gạo và uống chè tươi.
Không nhớ là bao nhiêu năm qua rồi có thói quen mỗi năm lên Phòng TBXH Hai Bà hai lần vào trung tuần tháng tám và sau Tết Nguyên Đán để nhận tiền trợ cấp thương tật và quà luôn thể ( Nhận sau cho đỡ đông và khỏi phải xếp hàng ) CQ mỗi năm cũng hai lần, phòng TCHC cử người mang một gói quà đến phòng tặng (Giá trị món quà tùy theo hứng của Ông GĐ, còn quà gì thì tùy hứng của NV phòng TCHC đi mua ).
Người tặng quà thì coi là mọt thứ trách nhiệm và nghĩa vụ - Người nhận thì cũng vô cảm bởi biết đó là một thủ tục mà người ta làm như bố thí ban ơn, để rồi trong các báo cáo cuối năm của, các tổ chức đoàn thể thi nhau kể lể.

Năm 2009 chuyển chế độ chính sách được về nơi cư trú. Lần đầu tiên nhận được hai cái giấy do phó CT phường ký mời khám sức khỏe và dự lễ mít tinh nhân ngày 27/7 tại hội trường phường mà cảm động.
Sáng 24 /7, báo CQ đến muộn đi dự mít tinh. Tưởng khoảng hai tiếng gì đấy ai dè nguyên ngồi nghe “ Đội văn công phường “ biểu diễn nghệ thuật đã mất đứt cả giờ đồng hồ. Sau lễ chào cờ, mặc niệm, ông trưởng ban tổ chức báo cáo chương trình đến11 h mới kết thúc, phát hoảng.
Nhìn thấy ông Khoa - BT chi bộ khu phố, ông dẫn ngay xuống nơi phát quà, ký nhận phong bì sớm.
Đến CQ được nhận một túi quá ôm khệ nệ.
Buổi tối con gái đi làm về cũng báo cáo là : CQ con cũng có phong bì 200K tặng bố nhân ngày TBLS .
Các cụ nói : Phúc bất trùng lai là không đúng , ít nhất là với mình trong ngày 24/7/2009 này.

Càng gần đến ngày 27 các phương tiện thông tin đại chúng càng giành nhiều thời lượng đưa tin về hoạt động kỷ niệm ngày này. Nhiều hơn cả là hình ảnh các “ vị tai to mặt lớn “ cùng tùy tùng đi thăm hỏi các đối tượng chính sách, đến tận nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn khấn vái. Những thước phim ghi lại những giọt nước mắt của người còn sống nhớ về đồng đội đã hy sinh không khỏi nậm ngùi. Và biết bao nghĩa cử của tập thể cá nhân tri ân những người đã vì tổ quốc hy sinh ....

Lướt qua các trang Web, đại đa số là những thông tin na ná .Vào trang www.nhantimdongdoi.org thì vẫn cáo lỗi .
Trên trang Website cá nhân // trannhuong.com giới thiệu lại sáng tác của Vũ Hiển “   VIẾT BÊN DÒNG CHÂU GIANG  ( http://trannhuong.com/news_detail/2070/VIẾT-BÊN-DÒNG-CHÂU-GIANG ) “ đọc xong , thấy đau đáu nỗi lòng
 Như một kẻ vô tình khi tôi không thể nói một cách chính xác nơi các anh đã nằm lại vĩnh viễn ở chiến trường tuy rằng chúng tôi cùng sinh ra, lớn lên ở một xã, cùng nhập ngũ một ngày, cùng vào chiến trường, cũng biên chế vào một tiểu đoàn.
Anh Chỉnh hy sinh trong chiến dịch Đắc Tô, thị trấn Tân Cảnh 4/1972 tại khu vực cầu Đắc Mót, tôi biết tin này khi tiểu đoàn đang hành quân về Kon Tum.
Tháng 6/1972 tiểu đoàn tôi nhận lệnh mở một mũi đánh thẳng vào biệt khu 24 ( Sở chỉ huy sư 22 Ngụy) trong Thị xã Kon tum. Đêm 24, do nhiều lý do, đại bội phận tiểu đoàn 10 vẫn nằm lại ngoài cánh đồng, chỉ có duy nhất đại đội tôi tiếp cận được mục tiêu.
Bộc phá mở rào nổ, 4 khẩu B40 đồng loạt bắn, chúng tôi hô xung phong nhẩy qua rào. Bị bất ngờ, lính ngụy bỏ lôcốt đầu cầu chạy. Bộ phận đi đầu chúng tôi chiếm ngay công sự địch. Lúc đó vào khoảng 4h45 ngày 25/6/1972.
Chỉ sau ít phút pháo địch đã bắn vào nơi chúng tôi vừa nổ bộc phá. Tốp đi sau chưa kịp vượt rào giơ lưng chịu trận. Ngay tại cửa mở, ngoại trừ tốp đầu đã vượt qua rào lọt qua dãy lô cốt đầu cầu số còn lại bị hy sinh gần hết. Đại đội tôi có 49 người kể cả y tá vậy mà 25 người đã hy sinh trong đó có anh Quyết người cùng thôn.
Chờ đến đêm, một tổ quay lại đón tiểu đoàn, một nhóm giữ chốt, còn lại trong đêm tối chúng tôi tìm kiếm đồng đội đã hy sinh, gói các anh trong những chiếc áo mưa, sắn bùn, vùi các anh xuống ruộng lúa, ngay bên ngoài cửa mở.

Ngay đêm đó tiểu đoàn bổ xung cho đại đội tôi 10 người trong đó có Anh Hiểu , Anh Miên(V) người cùng thôn. Gặp hai anh chỉ kịp nói là cẩn thận, vậy mà sáng ra cả hai đã vĩnh viễn không trở lại .
Hai anh hy sinh, nằm ở đâu đó trong thị xã Kon Tum vì ngay đêm đó đại đội nhận nhiệm vụ dò, gỡ mìn tạo hành lang cho xe tăng của ta tiến vào khu dân sự.
 7 ngày đêm trụ trong thị xã Kon Tum riêng C3 của tôi hy sinh 36 /tổng số 48 người, trong số đó có ba người cùng xóm .

Sau Kon Tum tôi được phân về Tiểu đội TS trực thuộc Tiểu đoàn bộ . Anh Miên (K) vẫn ở đại đội chiến đấu , mấy tháng sau được tin anh Miên (K) hy sinh trong chiến dịch Mộ Đức – Đức Phổ.
Chỉ sau có hơn một năm kể từ ngày vào chiến trường tôi là người duy nhất sót lại trong số 6 chúng tôi cùng thôn , cùng nhập ngũ , cùng đơn vị huấn luyện (D4. F320b), cùng đơn vị chiến đấu (D10.F2) may mắn trở về quê hương . Ngày tôi trở về cả nhà tôi không ai tin nổi, bởi rất đơn giản giấy báo tử các anh ấy lần lượt gửi về xã , còn tôi thì bật âm vô tín gần 2 năm .

Khi có trang www.nhantimdongdoi.org  tôi cũng đã tra danh sách các liệt sĩ quy tập tại các địa phương và đăng tin tìm kiếm các anh nhưng vẫn chưa thấy.
Nhiều năm qua tôi đã cố lục lọi trí nhớ để có thể cung cấp thông tin về các anh cho gia đình người thân mong mỏi tìm đưa hài cốt các anh ấy về quê hương .
Tôi biết gia đình các anh đã có những chuyến vào Tây nguyên, nơi các anh đã hy sinh với hy vọng tìm đưa hài cốt các anh về với quê hương nhưng chưa đạt nguyện vọng.

Tiểu đoàn 10. F2 là đơn vị địa phương , sau 7 ngày đêm trong Thị xã Kon Tum số trở về đơn vị lành lạn chưa tròn dăm chục . Người khâm liệm các anh hôm trước, hôm sau rất có thể lại hy sinh , ba bề bốn bên là địch, việc ghi nhận nơi các anh nằm hầu như là không tưởng , chỉ trông mong vào cõi tâm linh.
Non sông thu về một mối đã 34 năm rồi , vậy là đã 37 năm rồi các anh vẫn còn nằm đâu đó nơi chiến trường xưa. Dù NN có cố gắng nhiều đi nữa thì rất nhiều nấm mồ như các anh vẫn cam chịu lạnh lẽo . Phần xác của các anh càng về lâu càng bị hao tán bởi nó đã làm nên sự hưng thịnh của đất nước.

Phần xác các anh còn nằm đâu đó trên đất nước này thì không một thế lực nào có quyền bán đi mảnh đất đó. Các anh khôn thiêng hãy vì dân tộc một lần nữa tiêu diệt kẻ thù âm mưu cũng như đồng lõa thôn tính những mảnh đất mà thế hệ này kế tiếp thế hệ khác đã hy sinh thân mình gìn giữ.

Đã 34 năm tôi giữ cái thẻ màu hồng , tôi coi nó như một minh chứng cho sự may mắn không gì sánh nổi, càng không có gì đáng để khoe bởi mạng sống của tôi có được chính nhờ sự chở che của những đồng đội. Nói như tử vi thì tôi còn sống được cũng nhờ “ Âm phù Dương trợ “ mà thôi.
Với những người bạn , cũng đôi lần chia sẻ về những kỷ niệm thoát chết của mình, mà cũng rất ít thôi bởi sự hy sinh, đóng góp của mình so với đồng đội có đáng là bao .

Từ tuần trước nhóm bạn trên NET đã hẹn nhau chiều thứ hai “ Lẩu mắm Cần Thơ “ .
Giờ tan tầm nên tận 18 h 20 mọi người mới đến đủ. Tội nhất là Politce113 do “ mải theo dõi tội phạm” nhầm đường chạy xe lòng vòng cả hơn chục km đến muộn hơn một tiếng.
Đã 35 năm được NN ghi nhận TB, có quá nhiều lần đi nhận quà theo chế độ chính sách mà không riêng gì tôi cảm nhận đến chai sạn .
Đến nhận quà của chính mình đấy nhưng phải mang theo một giấy giới thiệu để chứng nhận “ tôi là tôi “.
Ngay ở CQ cũng vậy, một túi quà phụ thuộc vào người nhận trách nhiệm chuẩn bị, rất nhiều năm tay TP HC lấy luôn đồ tại cái cửa hàng do vợ anh ta làm chủ để sắp quà thăm hỏi, chẳng cần biết rằng người được tặng phải miễn cưỡng nhận rồi đem cho vì không dùng được. 
Không cảm động sao được khi các bạn đã tổ chức một buổi gặp mặt, liên hoan chúc mừng cho riêng tôi đúng ngày 27/7/2009. Đây là lần đầu tiên nhân ngày TBLS tôi được nhận một tình cảm chân thật , chan chứa tình người tình bạn.

Đã chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh tôi nhận ra ý nghĩa thiêng liêng của ngày 27/7. Đã quá nửa đời người để tôi nhận thấy khoảng cách giữa nói và làm cho nên buổi tối hôm 27/7 năm nay với tôi thật sự ngập tràn trong hạnh phúc .
Tôi nhận được từ các bạn những ánh mắt trìu mến  với nụ cười rạng rỡ , tay trong tay nói những lời chúc mừng bằng sự yêu quý và trân trọng .
Từ bó hoa tươi đến những món quà các bạn tự chọn mua , tự tay gói gói ghém, những nét vẽ còn chưa kịp khô, những dòng chữ nắn nót chứa đựng, gửi gắm cả nỗi yêu thương như người ruột thịt khiến tôi có cảm giác như thực, như mơ.
Những tình cảm đó được nhân lên rất nhiều lần bởi mới cách đây một năm thôi anh ,em ,chú ,cháu bước ra từ thế giới ảo.Trên blog có tên binhdiamoc  ( http://my.opera.com/Nhula1giacmo/blog/nhung-niem-vui-nho ) tôi đọc thấy được niềm vui sướng khi bất ngờ năm nay anh ấy cũng được nhận món quà đặc biệt anh ấy viết : “ 
.. Nhưng thật bất ngờ & cảm động, các bạn sinh viên tìm đến. Họ lễ phép: "Là thế hệ kế thừa truyền thống & sự hy sinh oanh liệt của các thế hệ cha anh nên cứ đến ngày này là tụi con quyên góp rồi sưu tầm các địa chỉ đỏ để đến thăm & thể hiện tấm lòng của cháu con với những người có công với nước.." Giá trị món quà ko lớn, số tiền cũng nhỏ thôi nhưng tôi cảm động đến nghẹn ngào......
Tiễn các bạn ra về, tôi rưng rưng nước mắt & khi gõ những giòng này, tôi lại nghe ngân ngấn ở bờ mi.”

Khác với anh bạn trên cộng đồng // my.opera ấy tôi gõ những dòng này trong niềm hạnh phúc của hôm nay có nỗi dày vò của quá khứ .
Tôi viết những dòng này trước tiên xin cám ơn SongHuong, MeSoc, TraMy ,TrangMuon , PhamDuy, HoahuongDuong, Police 113 , HongKong đã rất chu đáo tổ chức cho riêng tôi một buổi tối 27/7/2009 long trọng , ấm áp đến tuyệt vời.
Tôi viết những dòng này cũng là để tự trách mình đã không làm được gì nhiều cho trong việc kiếm tìm hài cốt các anh ,và ngay cả cái ngày thiêng liêng này tôi đã không về quê để tự thắp nén nhang xin các anh thứ lỗi.

NHẮN TÌM ĐỒNG ĐỘI




Gia đình thân nhân Liệt sỹ:         Phan Đình Kế (Phan Kế).
Tên trong hồ sơ của phòng chính sách Quân khu 5 là: Phạm Đình Kế
Thuộc 
đơn vị :D2 - E1 - F2 - QK5. 
Quê quán: Quỳnh Phong - Quỳnh Lưu - Nghệ An (Tiến Thủy - Quỳnh Lưu - Nghệ An).
 Nhập ngũ: tháng 4/1962
Hy sinh: 15/12/1964. Mặt trận phía nam (Giấy báo tử ghi KN)

Các Bác, các Chú ai đã từng chiến đấu, công tác hoặc biết tin về Liệt sỹ, cũng như thông tin về phần mộ xin báo tin cho cháu. 
Thay mặt gia đình, cháu xin được chân thành cảm ơn!


 
Cháu :Phạm Hồng Đức. SĐT: 0942639555 - 0383.840097.