
Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015
Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015
VỀ THĂM SƯ TRƯỞNG NGUYỄN CHƠN
Nhân kỷ niệm 49 năm ngày thành lập đơn vị, từ Gia Lai, Đại tá Thái Đại Ngọc, Sư đoàn trưởng, Đại tá Lê Ngọc Nam, Chính ủy Sư đoàn, cán bộ các phòng ban và chiến sĩ Sư đoàn 2 đã về Đà Nẵng thăm, chúc sức khỏe Thượng tướng Nguyễn Chơn, AHLLVTND, nguyên UVTƯ Đảng khóa VI, VII, Đại biểu Quốc hội khóa VIII, IX, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó Tổng Tham mưu trưởng QĐNDVN, nguyên Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2.
Ở tuổi 87, vị tướng trận mạc vẫn còn khá minh mẫn. Mái tóc bạc trắng trên gương mặt hồng hào, Sư đoàn trưởng “thét ra lửa” năm nào giờ trông hiền hậu như một ông tiên. Căn bệnh huyết áp cao và hen suyễn không cho phép ông ngồi xe lăn được lâu. Vậy mà hôm nay ông vui, nói chuyện cả một tiếng đồng hồ. Nhận lẵng hoa từ tay chỉ huy Sư đoàn, ông cười trìu mến. Câu đầu tiên, ông hỏi: “Đơn vị hiện nay huấn luyện thế nào?” Đại tá Thái Đại Ngọc báo cáo công tác huấn luyện của Sư đoàn trong năm qua có bước tiến vượt bậc. Phối hợp các quân binh chủng của Bộ Quốc phòng diễn tập hiệp đồng bắn đạn thật, quy mô chưa từng có; đăng cai cho Quân khu 5 tổ chức 11 sự kiện lớn; đơn vị nền nếp, chính quy, doanh trại xanh - sạch - đẹp; đời sống cán bộ chiến sĩ không ngừng được nâng cao. Năm 2013 và 2014, Sư đoàn vừa kỷ niệm trang trọng 50 năm ngày thành lập Trung đoàn 1- Ba Gia, 60 năm ngày thành lập Trung đoàn 38- Gio An và đang chuẩn bị tâm thế bước sang năm 2015 kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Trung đoàn 95- Măng Yang và 50 năm ngày thành lập Sư đoàn.
Thượng tướng Nguyễn Chơn gật gù tỏ vẻ hài lòng. Ông hỏi về lễ kỷ niệm 50 ngày thành lập Sư đoàn (20-10-2015) sẽ mời những ai. Ông nhắc nhở nhớ đừng bỏ sót anh em chỉ huy nào, nhất là những đơn vị trước đây thuộc Sư đoàn 2 nay đã thay đổi phiên hiệu hoặc chuyển sang đơn vị khác. Chiều dài lịch sử Sư đoàn Thép hai lần Anh hùng LLVTND trong đó Trung đoàn 1 được 3 lần Anh hùng làm cho ông thêm phấn khích. Ông nói, sở dĩ Sư đoàn 2 thành tích vẻ vang là bởi vì nắm chắc địch, không chủ quan, đặc biệt là biết dùng quân. Lúc nào thì 2 kèm 1, lúc nào thì 1 kèm 1, không để chiến sĩ không được huấn luyện, thao tác lóng ngóng khi ra chiến trường. Phải rèn luyện nghiêm ý chí kỷ luật, đây là một trong những yếu tố quyết định thắng lợi. Ông nói kinh nghiệm một số trận tiêu biểu đánh Mỹ, ngụy mà ông tham gia và chỉ huy: Ba Gia, Vạn Tường, Đường 9 Nam Lào, Đắk Tô, Tân Cảnh... Ông nhớ về các Sư đoàn trưởng Lê Hữu Trữ, Dương Bá Lợi, Nguyễn Việt Sơn, Trương Hồng Anh đã hy sinh với bao cảm xúc bồi hồi và niềm thương mến. Với Sư đoàn trưởng Vũ Đình Nã, ông dành tình cảm đặc biệt; vui mừng khi nghe Quân khu 5 và Sư đoàn 2 hỗ trợ kinh phí để cuối đời Đại tá Vũ Đình Nã đã có căn nhà khang trang hơn.
Giữa câu chuyện, cán bộ Sư đoàn hỏi: “Thủ trưởng từng nói, mỗi trận đánh có thể lường trước bao nhiêu thương vong của đơn vị, có đúng vậy không?”, ông khẳng định đúng như thế. Đánh nhiều thì ắt tiên liệu được. Lường trước thương vong là để trang bị đủ dụng cụ y tế cứu chữa thương binh kịp thời và chôn cất liệt sĩ chu đáo. Ông kể trong chiến tranh, bộ đội ta có lúc tương đối đơn giản, đánh dấu mộ đồng đội, không dùng hòn đá khắc tên mà dùng các khúc gỗ. Thời gian, mối mọt mưa gió, khúc gỗ hư hỏng, mộ trở thành vô danh, đau xót vô cùng. Rồi ông kể về trận đánh ở thị xã Kon Tum năm 1972, do sai lầm chiến thuật trong chỉ đạo và không lường trước thời tiết địa bàn Tây Nguyên nên các hỏa lực mạnh bị vô hiệu hóa, dẫn đến tổn thất quá lớn. Đây cũng là bài học của lịch sử mà người cầm quân phải nghiên cứu chiến lệ nhằm bảo đảm trận đánh thắng lợi. Ông nhắc nhở Sư đoàn nên thăm chiến trường Kon Tum, dâng hương tưởng niệm CB, CS của Sư đoàn đã ngã xuống ở mảnh đất này.
Chiến đấu và trưởng thành ở Sư đoàn 2 và Khu 5 gần hết cả cuộc đời binh nghiệp, từ tiểu đoàn trưởng, trung đoàn trưởng và hai lần làm Sư đoàn trưởng, Tư lệnh Quân khu 5 nên Thượng tướng Nguyễn Chơn là linh hồn của Sư đoàn Thép. Một cán bộ Trung đoàn 1 đã từng viết về ông: “Dùng người như Thần toán. Quyết đoán như Thái Sơn. Kỷ cương như sắt thép. Mưu trí thật phi thường. Uy danh trùm bờ cõi. Ngàn thu tỏa ánh dương”. Tấm gương của ông mổ vết thương không cần dùng thuốc gây tê mà để dành cho thương binh nặng hơn làm ai nấy đều thán phục. Kể lại với ông chuyện này, ông giơ cánh tay vẫn còn mảnh đạn: “Vẫn còn một mảnh nằm trong, nhưng hồi đó phải đi viện thì làm sao đánh giặc. Thôi cứ kệ, lâu ngày thành quen, coi như không có”. Tuổi già hay hoài niệm. Đồng đội làm tặng cuốn phim tư liệu về ông, ngồi xem mà ông cứ rớm lệ. Đó là khi phim nhắc về người vợ hiền của ông đã mất, Anh hùng LLVTND Trần Thị Lý; là đồng bào đã cưu mang ông trong chiến tranh; là các đồng chí lãnh đạo ở Bộ Quốc phòng, Quân khu 5 đã sát cánh với ông qua những trận đánh, nay không còn nữa; là những cán bộ, chiến sĩ Sư đoàn gương mặt trẻ măng, ngời sáng trong buổi lễ ra quân huấn luyện…
Đại tá Lê Ngọc Nam cho biết: “Vẫn biết việc đón thủ trưởng Chơn lên Sư đoàn là điều không thể, nhưng CB, CS Sư đoàn ai cũng có tâm nguyện như vậy, nhất là trong những dịp lễ lớn. Hôm nay về thăm nghe những lời ông dặn dò, chúng tôi càng thấy trách nhiệm của mình làm sao để xứng đáng với truyền thống đơn vị mà thủ trưởng đã dày công xây đắp”.
Đã đến giờ quân y phải cho ông chạy khí dung chữa căn bệnh hen suyễn. Mọi người lưu luyến nắm chặt bàn tay ấm áp của vị tướng huyền thoại để được nhận thêm sức mạnh. Thượng tướng Nguyễn Chơn nhìn theo màu áo xanh mà ông từng gắn bó. Đôi mắt lại đỏ hoe…
Nguồn : BÁO QUÂN KHU 5
TỔN THẤT LỚN NGÀY 5/12/1967
Thông tin chi tiết hơn về Sự kiện Ban chỉ huy Sư đoàn 2 - Quân khu 5 bị hy sinh do lính Mỹ tập kích ngày 5/12/1967, theo một cuốn sách viết về Thượng tướng Nguyễn Chơn - Nguyên Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2/ Quân khu 5 (Nguồn: facebook bác Hà Tam)
Trong sách về cụ Chơn, trích đoạn bài viết về trận 5/12/1967 này như sau: "Cuối năm 1967, một tổn thất lớn đến với sư đoàn 2. Để chuẩn bị cho chiến dịch Mậu Thân 1968, đoàn cán bộ chủ chốt gồm Bộ chỉ huy sư đoàn, cán bộ đầu ngành của 3 cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần cùng ban chỉ huy 3 trung đoàn được triệu tập về để khảo sát thực địa. trên dải Động Mông- Đá Hàm dựa lưng vào núi Hòn Tàu, sư đoàn trưởng Lê Hữu Trữ ra lệnh cho mọi người phải về đúng vị trí của mình để có thể quan sát rõ cứ điểm Cấm Dơi và quận lỵ Quế Sơn, mục tiêu của sư đoàn cho chiến dịch tới.
Đoàn cán bộ cùng các trợ lý, các trinh sát vừa nghiên cứu bản đồ, vừa quan sát thực địa suốt buổi sáng. Hai giờ chiều có một máy bay trinh sát Mỹ bay tới. Chiếc máy bay quần nhiều vòng quanh dải Động Mông – Đá Hàm, rồi nó thu hẹp vòng lượn lại. Vài phút sau từ phía đông 4 máy bay lên thẳng vũ trang HU1A ào tới. Chúng dàn hàng ngang bắn trung liên uy hiếp, có ý muốn đổ quân bắt sống cả đoàn cán bộ. Sư đoàn trưởng Trữ ra lệnh chiến đấu. Hỏa lực mạnh nhất của quân ta chỉ đến tiểu liên AK của các đồng chí vệ binh, còn nữa chỉ là súng ngắn. Trận chiến đấu không ngang sức đó kéo dài hai tiếng đồng hồ. Quân Mỹ dùng hỏa lực cày nát ngọn đồi. Quân ta chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.Tổn thất đến với sư đoàn 2 thật to lớn. Sư đoàn trưởng Lê Hữu Trữ, chính ủy sư đoàn Nguyễn Minh Đức, cùng các cán bộ chủ chốt của 3 cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần, các trung đoàn trưởng 31, 21 cùng ban chỉ huy trung đoàn hy sinh. Các chiến sĩ cảnh vệ (vệ binh?), trinh sát chiến đấu ngoan cường để bảo vệ các thủ trưởng thân yêu của mình phần lớn đã ngã xuống trên dải núi này. Ngày nay nhữn người đến Quế Sơn, một địa danh với những chiến công nổi tiếng, từ thị trấn huyện lỵ nhìn dãy Động Mông – Đá Hàm đã phủ cây xanh, ít tai biết được ở đó có một trận đánh bi hùng của sư đoàn trước ngày mở màn chiến dịch Mậu Thân 1968.
Nguyễn Chơn thoát chết là do một sự tình cờ. Buổi sáng anh còn làm việc với sư đoàn trưởng Trữ. Đầu giờ chiều anh được phân công đi chuẩn bị một hướng khác, nơi dự kiến địch sẽ đổ quân phản kích. Sư đoàn trưởng rút ra 200 đồng tiền Sài gòn để anh mua thuốc hút và nói: “Ông về cũng được”. Anh dừng chân ở Sơn Long đang ăn bánh tráng thịt heo ở một nhà cơ sở, thì thấy trực thăng Mỹ bay tới. Đứng nhìn những chiếc máy bay nhào xuống nhả đạn trên đỉnh đồi, nghe những loạt đạn AK bắn trả, anh là người đầu tiên cảm nhận được sâu sắc tổn thất lớn lao mà sư đoàn phải gánh chịu."
Xem thêm Danh sách cán bộ đã hy sinh : Ở ĐÂY
Nguồn : kyvatkhangchien.vnweblogs.com
NHỚ VỀ SƯ TRƯỞNG TRƯƠNG HỒNG ANH

Đã 40 năm kể từ khi Đại tá Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2 (Quân khu 5) Trương Hồng Anh hy sinh, đồng đội vẫn nhớ đến anh với những ký ức không bao giờ quên...
Trương Hồng Anh sinh năm 1948 ở xã Bình Thuận, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. 16 tuổi nhập ngũ vào Sư đoàn 2. Từng tham gia đánh trận Ba Gia, Vạn Tường, Đồng Dương, Quy Thạch, Nông Sơn, Trung Phước, đường 9 - Nam Lào, giải phóng Đà Nẵng. 22 tuổi là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 90, 29 tuổi là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1 và 35 tuổi là Sư đoàn trưởng Sư đoàn 2. Chưa đầy 20 năm trong quân ngũ, anh được phong 13 cấp, từ binh nhì đến đại tá, từ chiến sĩ trinh sát đến sư đoàn trưởng. Anh hai lần có mặt ở chiến trường Cam-pu-chia trên cương vị trung đoàn trưởng và sư đoàn trưởng.
Làm chỉ huy khi còn rất trẻ, lại có dáng thư sinh, trắng trẻo, ăn nói nhỏ nhẹ, trang phục chỉn chu, lại hòa đồng với chiến sĩ, nên quanh người sĩ quan họ Trương này có rất nhiều giai thoại. Đó là năm 1970, khi Tiểu đoàn 90 (Trung đoàn 1) đóng quân ở Quế Phong, Hội phụ nữ huyện Quế Sơn, Quảng Nam khi đến thăm đã bán tín bán nghi khi thấy anh Tiểu đoàn trưởng gương mặt còn non hơn chiến sĩ. Năm 1971, nghệ sĩ ngâm thơ Kim Cúc từ Hà Nội vào biểu diễn ở Mặt trận đường 9-Nam Lào, gặp Trương Hồng Anh ở lán trại dã chiến, tưởng là chiến sĩ liên lạc, nhờ ngay: ‘’Em ơi cho chị xin ly nước”. Sau biết người rót nước cho chị rất lễ phép đó là Tiểu đoàn trưởng, chị không khỏi ngỡ ngàng. Đoàn nghệ thuật của Trung ương về biểu diễn mừng thành phố Đà Nẵng giải phóng, đến thăm Trung đoàn Ba Gia, mọi người cứ nhầm Trương Hồng Anh là công vụ, vì không tin một chỉ huy Trung đoàn nổi tiếng lại trẻ như thế.
Khi nói về Trương Hồng Anh, cố Trung tướng Nguyễn Huy Chương, nguyên Phó tư lệnh về Chính trị Quân khu, nguyên Chính ủy Sư đoàn 2 nhận xét: “Đó là một cán bộ còn rất trẻ, thông minh, thực sự có tài chỉ huy, có cách nói năng rành rọt, có sức thuyết phục người khác. Anh nghiên cứu rất kỹ về địch, đánh giá đúng mức, luôn tìm cái yếu của địch để đánh, có khi thay đổi cả một phương án của đơn vị bằng một phương án mới hiệu quả hơn. Giao cho Trương Hồng Anh phụ trách một cánh quân nào đó, chúng tôi rất yên tâm, vì trong mọi tình huống anh có xử trí quyết đoán, táo bạo mà linh hoạt, đã đánh là phải thắng. Tài chỉ huy của Trương Hồng Anh thể hiện rõ rệt trên cương vị Sư đoàn trưởng chỉ huy diễn tập bài chiến thuật “Trung đoàn bộ binh hiệp đồng quân binh chủng, tiến hành tiến công quân địch lâm thời phòng ngự ở địa hình rừng núi”. Cuộc diễn tập đã thành công mỹ mãn, đơn vị đạt loại giỏi. Đồng chí Trung tướng cố vấn Liên Xô (trước đây) theo dõi cuộc diễn tập này đã khen ngợi: “Tôi có thể phát biểu với các đồng chí bằng hai chữ: tuyệt vời. Tôi không ngờ có một Sư đoàn trưởng trẻ lại thông minh đến vậy”.
Thật đáng tiếc, chỉ một năm sau diễn tập, người chỉ huy tài năng đầy triển vọng đã hy sinh. Đây là một tổn thất không chỉ của Quân khu 5 mà của cả quân đội ta.
Đại tá Lê Văn Cúc, nguyên Chính ủy Trung đoàn 1 (Sư đoàn 2) kể: “Tôi biết Trương Hồng Anh khi đang công tác ở Phòng Chính trị sư đoàn. Năm 1978, tôi là Chính ủy còn anh Anh là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1, cùng sát cánh bên nhau ở chiến trường Cam-pu-chia suốt 2 năm. Nhớ trận đầu tiên, trung đoàn ra quân ở Ngã ba Săng-ke. Chiến sĩ ta thương vong nhiều, anh khóc rồi tìm mọi cách tổ chức phản công giành thắng lợi. Điều anh quan tâm đầu tiên là các trận địa pháo. Anh mạnh dạn bố trí khẩu đội ĐKZ nhô ra phía trước ở địa hình có lợi để dễ dàng phát hiện đánh địch và tiêu diệt địch ngay. Tôi nhớ nhất là trận đột phá toàn mặt trận trong đội hình của Quân đoàn 4. Anh bàn dời sở chỉ huy từ phía sau ra phía trước so với trận địa bố trí quân. Đây là phương án táo bạo có phần nguy hiểm, nhưng cái được lớn nhất là quan sát toàn bộ chiến trường, chỉ huy hiệp đồng binh chủng nhanh chóng. Như dự liệu, trận đột phá lần đó, Trung đoàn 1 đã giành thắng lợi giòn giã, là dấu ấn quan trọng để đơn vị được tuyên dương Anh hùng lần thứ 2. Trương Hồng Anh có trí nhớ rất kỳ lạ. Dựa trên bản đồ, anh có thể dẫn Trung đoàn hành quân trong đêm hàng chục cây số mà không bị lạc. Cách làm việc của anh khoa học, có sự chuẩn bị kỹ cho mỗi trận đánh từ con người, phương án, cơ sở chiến trường, đồng thời anh đòi hỏi chỉ huy cấp dưới cũng phải như thế.
Anh rất ít ngủ, đọc sách nhiều, nghiên cứu, ghi chép cẩn thận. Có khi nửa đêm bật dậy để viết vào sổ một ý nghĩ nào đó mới hình thành. Đọc, ghi chép, quan sát, phân tích, sự lao động nghiêm túc này cộng với sự từng trải chiến trường, ý chí quyết tâm cao là bí quyết để Trương Hồng Anh thành công trên cương vị chỉ huy. Trương Hồng Anh sống rất chân tình với đồng đội. Với cấp trên, anh khiêm tốn, lắng nghe, chấp hành nghiêm mệnh lệnh. Với cán bộ dưới quyền, bàn bạc dân chủ, không bao giờ hách dịch, nổi nóng. Với chiến sĩ, hết mực hòa đồng, thương yêu, lo từng bữa ăn, giấc ngủ, chỗ nghỉ ngơi tốt nhất dù là trong chiến tranh nên được mọi người yêu quý, tin tưởng. Khi anh bị thương nặng nằm ở Quân y viện 21 (Mặt trận 579), hàng trăm chiến sĩ đã xung phong truyền máu cho anh. Người lính quân y lâu nay phục vụ anh đã khóc tức tưởi, khi biết thủ trưởng của mình không qua khỏi.
- Chúng tôi có những kỷ niệm đẹp, ấm áp vừa là đồng chí vừa là anh em - Đại tá Nguyễn Đình Ngật xúc động kể - Khi tôi làm Sư đoàn phó về Chính trị thì Trương Hồng Anh làm Sư đoàn trưởng ở chiến trường Cam-pu-chia. Anh rất có bản lĩnh chỉ huy, trình độ tổ chức giỏi. Trong trận đánh vào căn cứ 547, ta và địch giằng co quyết liệt. Đây là căn cứ có 16 vị trí then chốt, với nhiều điểm tựa, cụm điểm tựa, trận địa hỏa lực liên hoàn, lực lượng địch bố trí dày đặc. Chính vì vậy ta đã 4 lần tổ chức tiến công nhưng chưa đạt kết quả như mong muốn. Quan sát trực tiếp những thủ đoạn của địch, Sư đoàn trưởng Trương Hồng Anh ra lệnh cho Trung đoàn pháo binh 368 cơ động 2 khẩu pháo nòng dài 85mm và 4 khẩu pháo phòng không 37mm lên phía đài quan sát thực hiện “bắn xăm” vào các hốc đá, tiêu diệt các hỏa điểm địch. Trận địa pháo 105mm cũng được lệnh phối hợp với pháo của xe tăng bắn cấp tập ghìm đầu địch xuống, tạo điều kiện cho pháo 37mm cơ động. Nhờ cách đánh này, các hỏa điểm địch đã nhanh chóng bị tiêu diệt, căn cứ 547 của địch bị thất thủ. Tuy nhiên, Sư đoàn đã chịu một tổn thất lớn. Ngày 27-3-1984, trên đường đi kiểm tra chiến trường trở về, xe bị mìn của bọn Pôn Pốt cài lại, người chỉ huy Trương Hồng Anh bị thương nặng. Cuộc giành giật sự sống cho anh đã diễn ra khẩn trương, trên huy động cả máy bay trực thăng vận chuyển cấp cứu nhưng anh đã vĩnh viễn ra đi vào ngày 2-4-1984. Thương nhớ anh, mấy đêm liền tôi thức trắng. Chiếc áo anh tặng vẫn còn đây mà người đồng chí thân thiết đã đi xa.
P/S: Thương tiếc vị sư đoàn trưởng trẻ tuổi tài cao,khi ra đi mới 36 tuổi...Anh là 1 trong hai sư đoàn trưởng trẻ nhất Việt Nam lúc bấy giờ.Chúng tôi thế hệ trẻ ngày nay vô cùng biết ơn sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh.Kỷ Xin được thắp 1 nén hương thơm kính cẩn lên các anh hùng liệt sĩ,cầu mong hương hồn các chú,các anh,các bác phù hộ cho đất nước bình an và xin hãy tin tưởng vào thế hệ trẻ hôm nay đang tiếp bước cha anh giữ vững lời thề "Sẵn sàng chiến đấu hi sinh vì Độc lập,Tự do của Tổ Quốc"
Nguồn : Nông Sơn tin tức
Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015
MỜI HỌP MĂT
THÔNG
BÁO
8h30 ngày 18 tháng 10 năn 2015
Tại Hội trường BTLThủ Đô
Đ/C : số 8 đường Phạm Hùng
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập sư đoàn II.
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập sư đoàn II.
( 20/10/1965- 20/10/2015)
Những ai đã từng là CB, Chiến sĩ. sư đoàn II hãy về chung vui
Những ai đã từng là CB, Chiến sĩ. sư đoàn II hãy về chung vui
TÌM MỘ LIỆT SĨ
Kính chào các ông,các bác,
cháu là Trần Thanh Phương-cháu nội của liệt sĩ Trần Hồ Luận.
Ông cháu chiến đấu và hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau bao nhiêu năm tìm kiếm mộ ông ở Quảng Trị không thấy, mới đây gia đình cháu xin được bản trích lục thông tin thì biết chính xác ông được mai táng ban đầu ở thôn 4, Phước Hà, Tiên Phước, Quảng Nam.
Gia đình cháu đã vào tìm ông. Thế nhưng trong nghĩa trang xã không có ngôi mộ nào mang tên ông cháu, và ở đây có tới 200 ngôi mộ vô danh.
Anh trai cháu nhờ người dẫn tới nơi ông chiến đấu thì theo năm tháng nơi đây chỉ là rừng núi mênh mông. Gia đình cháu bấy lâu nay rất đau lòng vì chưa tìm thấy hài cốt của ông để phúng viếng và hương khói.
Nay cháu viết tin này kính nhờ các ông, các bác nhất là đồng đội của ông cháu tại D60, E1, F2, QK5 những năm 1967 có thông tin về hoàn cảnh qua đời và thông tin về nơi chôn cất ông cháu thì báo tin giúp gia đình cháu theo số điện thoại 0937410854.
cháu là Trần Thanh Phương-cháu nội của liệt sĩ Trần Hồ Luận.
Ông cháu chiến đấu và hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau bao nhiêu năm tìm kiếm mộ ông ở Quảng Trị không thấy, mới đây gia đình cháu xin được bản trích lục thông tin thì biết chính xác ông được mai táng ban đầu ở thôn 4, Phước Hà, Tiên Phước, Quảng Nam.
Gia đình cháu đã vào tìm ông. Thế nhưng trong nghĩa trang xã không có ngôi mộ nào mang tên ông cháu, và ở đây có tới 200 ngôi mộ vô danh.
Anh trai cháu nhờ người dẫn tới nơi ông chiến đấu thì theo năm tháng nơi đây chỉ là rừng núi mênh mông. Gia đình cháu bấy lâu nay rất đau lòng vì chưa tìm thấy hài cốt của ông để phúng viếng và hương khói.
Nay cháu viết tin này kính nhờ các ông, các bác nhất là đồng đội của ông cháu tại D60, E1, F2, QK5 những năm 1967 có thông tin về hoàn cảnh qua đời và thông tin về nơi chôn cất ông cháu thì báo tin giúp gia đình cháu theo số điện thoại 0937410854.
Gia đình cháu xin cảm ơn và hậu tạ.
Dưới đây là bản trích lục thông tin
của ông nội cháu:
Họ và tên: Trần Hồ
Luận
Sinh năm 1930
Nguyên quán Trung
Tiến- Đức Trung- Đức Thọ-Hà Tĩnh
Nhập ngũ: 2/1950
Đơn vị hi sinh: D60,
E1, F2, QK5
Cấp bậc, chức vụ khi
hi sinh: Thiếu uý-C viên
Ngày hi sinh:
19/6/1967
Nơi hy sinh: Trận 4
thôn Phước Hà-Quảng Nam
Nơi an táng ban đầu:
Thôn 4 Phước Hà-Tiên Phước- Quảng Nam
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
















































